ƯỚC NGUYỆN GIẢN ĐƠN CẤT LÊN TỪ MỘT TIẾT HỌC (Viết cho học trò cũ)

“Em chỉ mong sau này lớn lên có thể đỡ đần cho gia đình, để mẹ bớt đi gánh nặng của những âu lo”. Tôi giật mình bởi ước nguyện cất lên của cô học trò nhỏ cuối tiết Luyện nói khi cô bé kể về gia đình mình. Tôi giật mình bởi phải chăng lâu nay tôi đã vô tâm và thờ ơ trước cảnh ngộ của học trò.

          Hoàng Vân là học sinh lớp 9D. Ngay từ khi nhận lớp, tôi đã ấn tượng với cô học trò ấy vì dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng ham học. Dường như, em người lớn hơn, chững chạc hơn các bạn cùng trang lứa. Tiết học Ngữ Văn có em, không khí sôi nổi hẳn lên. Nhiều khi, vào những tiết học cuối, khi cả tôi và học sinh đều mệt mỏi, tôi nhìn xuống góc lớp nơi Vân ngồi. Những lúc ấy, đôi mắt của em nhìn lên, chạm vào mắt tôi. Đôi mắt ấy lan tỏa những khao khát, sự tìm kiếm và cả nỗi háo hức, say mê. Những lúc như thế, tôi không cho phép mình nản lòng, không cho phép mình dừng lại. Vậy là, những tiết học cuối trôi đi nhanh chóng với dòng nhiệt huyết ấm nóng cô giáo được thắp lên từ cô học trò nhỏ nơi góc lớp ấy.

          Vân tâm sự, cách đây bốn năm, cha em bị tai biến. Nhờ sự chăm sóc của mẹ và những người thân, cha em qua cơn nguy kịch. Nhưng kể từ ngày đó, cha không còn khả năng lao động. Kinh tế gia đình cạn kiệt sau biến cố. Toàn bộ gánh nặng trong gia đình đổ lên đôi vai nhỏ nhắn, gầy guộc của mẹ. Hằng ngày, ngoài việc chính là đến trường, mẹ còn cả núi việc ở nhà. Còn nhớ, những ngày bố ở nhà tập phục hồi chức năng, mẹ kiêm luôn cả chức bác sĩ trị liệu và tâm lí nữa. “Cô biết không, sau khi ở bệnh viện về, bố em gục ngã về tâm lí. Mẹ vừa  tập luyện, vừa an ủi, động viên bố như động viên một đứa trẻ chập chững tập đi. Những lúc như vậy, em thấy thương mẹ vô cùng!”. Những giọt nước mắt lăn nhẹ trên má khi Hoàng Vân kể về những tháng ngày bi kịch ấy. Rồi những ngày đen tối ấy cũng qua đi, niềm vui lại đến với gia đình em khi bố đi lại được. Bố có thể tự vệ sinh thân thể, rồi bố tự đi xe đạp, bố đi chợ, đỡ đần việc nhà giúp mẹ… Tuy khó khăn về kinh tế, nhưng suốt khoảng thời gian đó, không khí gia đình em đầy ắp niềm vui.

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, bão dông cuộc đời lại ập đến. Đó là lúc mẹ em biết mình bị ung thư vú giai đoạn hai. Bao dự định, bao ước mơ đột ngột tắt ngấm. Những chuyến đi chữa trị của mẹ, những đơn thuốc dài dằng dặc, những thay đổi về phác đồ điều trị… Tất cả những thứ đó cứ đến liên tục và dồn dập, bủa vây cuộc sống của gia đình trong khoảng thời gian rất dài. Với đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ, cả nhà phải chắt chiu, dành dụm. Vậy mà, tháng nào cũng rơi vào túng quẩn. Vẫn số tiền ấy, giờ lại thêm tiền đi lại, thuốc thang cho mẹ nữa. Nhà Vân phải tìm đến với ngân hàng và số lãi ngày một đội cả gốc rất nhanh chóng… Tôi nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, trĩu nặng ưu tư, lo toan của em. Đôi bàn tay ấy chai sần bởi những công việc nhà, cứng cáp hơn bởi những  nỗi lo không tên vượt lên cả tuổi tác. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao nhìn em lại già dặn hơn các bạn cùng trang lứa.

          Bản thân Hoàng Vân thấu hiểu rất rõ hoàn cảnh của gia đình mình nhưng em chưa từng nguôi ước mơ học tập. Vân mong mỏi con đường học vấn sẽ giúp em thay đổi hoàn cảnh, giúp đỡ bố mẹ thoát khỏi sự túng thiếu. Em ngây thơ, hồn nhiên khi nói với tôi về mơ ước của mình: Em sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này làm bác sĩ, vừa có thể chữa bệnh cho mẹ vừa giúp mẹ bớt được gánh nặng lo toan về kinh tế gia đình.

“Những lúc tỉnh dậy giữa đêm khuya, em thấy mẹ cứ khóc hoài. Em biết, hằng đêm, hằng đêm, mẹ dấu gia đình cả sự đau đớn, mẹ dấu cả ba cha con  những nỗi lo thầm kín. Những lúc như thế em chỉ khóc cùng mẹ mà không biết phải làm gì, cô ơi!”. Giọng em ngân dài trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Tôi ôm chầm lấy đôi vai bé nhỏ, run run của em. Trong cánh tay tôi, em cứ thế thổn thức. Tôi muốn nói lời động viên em, nhưng không hiểu sao lại không thể cất nổi thành lời. Hai cô trò cứ thế ngồi yên trong lặng im. Tôi khẽ đưa mắt nhìn vào trang vở của em, những dòng chữ ngay ngắn, xinh xắn được nắn nót trên nền giấy trắng tinh. Lòng tôi lại được thắp lên những niềm hi vọng về tương lai của em, về con đường mà em đã chọn.

                                                Trần Thị Kim Quế - THCS thị trấn Cẩm Xuyên

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 60
Hôm qua : 108
Tháng 04 : 869
Năm 2021 : 3.744