Thơ: Nhớ Nguyễn Du

 

Nhớ Nguyễn Du

 

Đêm khuya dưới ánh trăng thu

Lòng con tưởng nhớ Tố Như, nàng Kiều,

Sống đời chưa hết thương yêu

Sao đành bỏ chuyến đò chiều chông chênh.

Thương Kiều một kiếp lênh đênh

Vần thơ cụ viết hóa thân Nàng Kiều,

Cho đời sau ngẫm bao điều:

Nhân tình thế thái mang nhiều đớn đau.

 

“Đời là một cuộc bể dâu”

Mười lăm năm ấy còn đâu mà tìm,

Khổ đau lệ ứa trong tim,

Bao phen lưu lạc tiết trinh đâu còn

 

Sông Tiền Đường sóng nỉ non

Tắm sao cho sạch héo hon đời nàng.

Nhục – vinh một kiếp đa mang

Thôi đành nhận lấy hồng nhan cho mình.

 

                                  Tố Như ơi! Hiếu với tình,

Ngàn năm người giữ bóng hình cho thơ.

“ Mai sau dù có bao giờ,

Câu thơ người viết đâu ngờ hôm nay”./.

 

Đặng Thị Hồng Nga

  Giáo viên trường THCS Thị Trấn Cẩm Xuyên

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 54
Hôm qua : 153
Tháng 09 : 2.282
Năm 2020 : 17.586